Thần thánh là bậc linh thiêng
Có đâu xuất hiện tây riêng thường ngày.

Âm thầm nhẫn nại thì hay
Nặng lời hơn thiệt chua cay càng nhiều.

Uống rượu chớ để quá say
Nói lời chớ để người hay rõ mình.

Quảng đại, nhẫn nại, khoan hòa
Có 3 điều ấy, thực là người hay.

Thứ nào, loại ấy rõ ràng
Trắng đen phân biệt đôi đàng chẳng sai.

Sự kia, việc ấy, vật này
Hiểu hành thông suốt mới hay hơn người.

Cẩn thận, cẩn thận là cần
Mỗi lần cẩu thả, mỗi lần thiệt thua.

Cẩn thận, nhẫn nại, khôn ngoan
Hàng rào bảo hiểm, an toàn cứu nguy.

Giờ nào, việc ấy là hay
Lần khân, chậm trễ, uổng thay tháng ngày.

Mỗi ngày, mỗi việc cho nên
Chớ để công việc dồn lên sức mình.

Dù cho tốn của, tốn công
Việc cần ta quyết lo xong mới là.

Trí mưu, lượng sức, tùy thời,
Biết ba điều ấy, việc đời ắt nên.

Làm sao chế ngự dục tình
Cho tâm thanh thản, cho mình thảnh thơi.

Việc đời chẳng được thì quên
Quên đi thế sự đảo điên nhẹ mình.

Sáng suốt, cương quyết là hay,
Kịp thời thích ứng cao tay hơn người.

Thật nhiều, thật mạnh, thật xa,
Tạo nên thành tích, cho ta yêu đời.

Cảm thông quý ở tấm lòng
Kể chi hơn thiệt cái vòng con con.

Được thua còn mất ở đời,
Tránh không phiền lụy, làm người mới hay.

Tìm vui trong nỗi buồn rầu
Học khôn trong dại là đầu mối hay.

Người chê là miệng người chê
Hễ mình không dở, lời chê bỏ ngoài.

Làm người ai chẳng lỗi lầm
Nhìn người thì thấy, ngó phần mình không.

Người đời chịu mất, chịu thua
Mấy ai biết xử cho vừa lòng nhau.

Quyền lợi là bạn đồng tâm,
Đồng thanh, đồng khí, tri âm mọi người.

Giản dị thì nhẹ tâm thân
Cầu kỳ tốn của gian truân nặng mình.

Góp mặt thì phải góp lời
Ngồi lê đôi mách thói đời vẫn quen.

Yêu nhau mọi sự mọi hay,
Ghét nhau mỗi sự mỗi cay đắng lòng.

La cà suồng sã lả lơi,
Làm cho thua thiệt cái tôi trên đời.

Bạn xưa nay đổi ra thù
Đang hòa ra chiến, còn ngu nào bằng.

Rượu nhạt uống lắm cũng say,
Người khôn nói lắm cũng hay ra nhàm.

Vì tham nên lụy đến mình,
Vì không nhẫn nhục, bất bình hóa điên.

Nhiệt tình mà thiếu liệu suy,
Chỉ mang phiền lụy sầu bi vào mình.

Con người sống với nhu cầu,
Vui vì sở thích, dễ đâu vì người.

Nỗi buồn phải đập cho tan,
Niềm vui giữ mãi hân hoan với đời.

Tài cao, chí cả thì hay,
Thời kia phải có, phận này mới nên.

— HẾT —

Đắng cay rồi hết đắng cay
Khổ đau rồi sẽ tháng ngày tiêu tan
Thân ta, ta phải bảo toàn
Đợi ngày ca khúc khải hoàn vinh quang.
Con đường dẫn tới vinh quang
Phải qua thử thách gian nan mới thành
Ngàn xưa câu chuyện Các Đằng [1]
Vận may hạn hữu dễ hằng có đâu
Kiên gan bền chí làm đầu
Ngày nay cay đắng, ngày sau ngọt bùi
Những ai tin ở nơi mình
Đường đi gai góc sẽ thành gấm hoa.


[1] Đằng Các: thơ cổ “Thời lai phong tống Đằng Vương Các” (Vận đến mới gặp gió thuận đưa tới Các Đằng Vương), chỉ vận may. Điển tích: đời Đường, Vương Bột mới 16 tuổi, trên đường đi thăm cha làm quan xa, tình cơ nghe tin tại huyện Nam Xương, tỉnh Giang Tây, một danh thắng, Diêm công dựng nên một cái lầu đặt tên là Đằng Vương Các. Ngày khánh thành, Diêm công sẽ mở đại tiệc hội họp văn nhân bốn phương đến để viết bài tựa. Vương liền thả thuyền thẳng hướng tới Nam Xương. Thời hạn gấp rút dễ bị lỡ làng. May sao gặp gió thuận sóng êm, lẽ ra thì phải đi tới ba ngày, nhưng chỉ có một đêm Vương đã tới nơi. Nhờ đó Vương đã kịp thời gặp dịp để họp mặt, thi tài cùng đông đảo các tao nhân, mặc khách. Tại đây, Vương Bột đã nổi tiếng về bài tựa “Đằng Vương Các”.

Tài hoa mua bằng bạc tiền
Máu xương phải trả uy quyền trong tay
Kinh nghiệm quý báu lắm thay
Bao nhiêu đau khổ nên nay mới rành
Ham danh hám lợi thói thường
Con đường danh lợi nẻo đường gian ngoan.
Tình yêu ngọt đắng vô vàn
Khéo thì trái ngọt, vụng càng đắng cay
Đắng cay, cay đắng ngọt bùi
Thực hư, hư thực, buồn vui kiếp người.

Cuộc đời những bậc danh nhân
Tấm gương sáng tỏ, soi gần chiếu xa
Buồn đau an ủi cho ta
Thăng trầm vinh nhục trước ta có người
Những ai chiến thắng trên đời
Kiên gan bền chí mặc lời thị phi [1].


[1] Thị phi: lời phải trái hơn thiệt, dư luận khen chê của người đời

Vầng dương nếu hết sáng soi
Muôn loài muôn vật quên trời phương Đông
Ở đời thử ngẫm thử trông
Cùng đường thất thế đừng mong tình người
Của ngon vật lạ trên đời
Vẫn dành đãi ngộ [1] những người vinh quang
Rủi ra thất thế lỡ làng
Đắng cay nhẫn nại cho toàn tấm thân
Tương lai rực rỡ đến phần
Qua đêm tối sáng có lần, có phiên [2].


[1] Đãi ngộ: đối đãi, cư xử

[2] Phiên: phen, lượt, lần

Cây kia héo úa, cây tàn
Con người buồn nản, thở than hại mình
Hãy tươi như buổi bình minh
Niềm vui của kẻ đăng trình [1] vinh quang.
Mặc cho thử thách gian nan,
Có đâu ngăn cản được trang anh hùng.


[1] Đăng trình: lên đường

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.